XEM TIVI ONLINE

Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Mauchuvietbangchuhoadung.png Truong_Xua__RonSAW.mp3 210.jpg 016gifthumb.jpg 07T321.jpg 08N214.jpg 0.398.jpg 0.Dan_Tranh_1_-_Dang_cap_nhat_[NCT_7406159472].mp3 0.Hay_den_voi_chung_toi.swf 0.chao_co_nhac.swf 0.Neo_dau_ben_que.mp3 0.Tinh_cha-Truong_Vu.mp3 0.Huong_Giang_A_Hau_2_TCau.jpg 0.Nu_sinh_lop_12B3.jpg 0.Sieu_mau_ao_tam.jpg 0.Anh_dep_Kieu_An.jpg 0.CI2NA.flv 0.4790552.jpg 0.video5.flv Hinhanh0126.jpg

TRANG THƯỜNG DÙNG

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Vân Anh)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào mừng quý vị đến với Blog Hóa học phổ thông - Nguyễn Thị Vân Anh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Thư giãn >

    Câu chuyện bi ai trong... thùng rác

    Quá đói bụng, tối ấy chuột cống bò ra hố rác. Đang say sưa lục tìm, nó bỗng đạp phải một mớ gì như thể mớ... kẽm gai.

    linhdh3chuot_400

    Dụi mắt dòm kĩ, chuột cống thấy cái đống kia vừa xoăn, vừa rối bùng nhùng, lại có một thứ màu rất kì dị.

    Chuột bèn lên tiếng: “Mày là cái gì? Tại sao ra nằm đây?”. Cái mớ kia bỗng nhiên cất tiếng khóc: “Dạ, ngày xưa em tên là Suối, là Mây!”. “Mày có điên không ? Ngồi ngoài hố rác mà bày đặt nói thơ!”. Cái mớ kia òa lên: “Thiệt mà, nói dóc chết liền! Ngày xưa ai cũng khen em đẹp, vừa mềm mại, vừa óng ả, vừa thướt tha... Nhưng rồi...“. Nói đến đó, cái mớ kia càng nức nở. Chuột cống bắt đầu thấy tò mò, đang đi... bới rác lại gặp chuyện lâm li: “Mày nói tiếp đi?”. Cái mớ kia ráng kềm tiếng nấc: “Dạ, rồi một ngày kia, cô chủ em bỗng xách về nhà một cái chai. Cô ấy đổ nước trong cái chai lên tắm cho em. Ban đầu thấy sạch sẽ, thoáng mát lắm. Nhưng rồi cứ mỗi ngày cô chủ đổi một chai khác nhau. Dần dần em cảm thấy trong mình khô rát như có lửa, rồi từng phần thân thể em cong dộp lên, te ra, thế rồi... híc híc.. em bệnh nặng luôn!”. Chuột nghe cũng mủi lòng, mũi thun lại:

    ”Rồi sao nữa cưng?”, “Dạ, chưa hết đâu. Cô chủ còn đi đến một chỗ nọ, họ đè em ra, cứ thế kéo, mình mẩy em căng thẳng, nhức nhối, xương sống rời từng đốt! Mà chưa hết nữa... híc híc... Họ đổ lên mình em một cái gì hổng biết, thế là cả họ hàng em không còn nhận ra nhau nữa!” - “Vậy là sao ?” - “Dạ, đứa vẫn da đen, đứa bỗng thành da vàng, có đứa lại da nâu, da đỏ, đôi khi cả da... xanh!”. Chuột bắt đầu hoảng: “Kinh khủng quá, rồi sao nữa cưng?”- “Dạ rồi em, nói đúng hơn là chúng em, tất cả cùng ngã bệnh, mỗi ngày hàng trăm đứa ra đi không một lời từ giã! Đến đây thì ngay cả cô chủ em cũng hoảng lên! Nhưng tình hình đã hết cứu nổi! Cô chủ quyết định... cắt gốc trụi lủi toàn bộ tụi em rồi liệng ra đây!”. Chuột cúi đầu : “Vậy là các bạn nằm đây, chắc cũng dần... phân hủy. Mai mốt ta muốn... cúng cơm cho các bạn thì phải kêu các bạn là gì? Suối hay là Mây?”- “Dạ, cảm ơn anh đã thương tình, tên cúng cơm của em là Tóc! Khi... cúng, anh cứ kêu vậy được rồi!”.

    THÚY QUỲNH (Đồng Tháp)


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Vân Anh @ 04:44 18/06/2009
    Số lượt xem: 1984
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến